fbpx

Chuyên mục: Bài viết

Mua sắm ở Châu Âu. Cách hoàn thuế tại sân bay

Mua sắm ở Châu Âu. Cách hoàn thuế tại sân bay

 

Bài trước, Gobalo đã giới thiệu về cách thức hoàn thuế khi mua hàng. Để hoàn tất thủ tục hoàn thuế, du khách còn phải làm một bước hết sức quan trọng là làm thủ tục khai hải quan tại sân bay. Nếu thiếu chuẩn bị cho bước này, toàn bộ công sức của bạn sẽ trở thành công cốc, bạn sẽ nhận được một “cục tức” thay vì một cục tiền.

1. Cửa hàng khai đơn hoàn thuế hộ

Phần lớn các cửa hiệu đều nhận khai hộ đơn cho khách hàng. Bạn cần lưu ý về cách thức mà cửa hàng tính tiền là trừ thuế trực tiếp hay không

– Trừ thuế trực tiếp: Thuế VAT được trừ trực tiếp vào hóa đơn và bạn vẫn phải làm thủ tục hoàn thuế tại sân bay

– Không trừ trực tiếp: Bạn thanh toán 100% hóa đơn, số tiền thuế sẽ được hải quan xác nhận và hoàn lại sau khi bạn hoàn tất thủ tục khai thuế tại sân bay

2. Cửa hàng không khai thuế hộ

Nếu cửa hàng không khai hộ, bạn phải tự mình làm việc này này tại sân bay (xem mẫu đơn)

 

3. Đóng gói hành lý

Bạn phải phân loại những mặt hàng đã mua sắm trước đó xem thứ nào thì để xách tay, thứ nào thì để hành lý ký gửi. Nếu bạn mua nhiều thứ linh tinh thì tốt nhất bạn nên xếp chúng vào 01 vali, trường hợp bạn bắt buộc phải để ở các vali khác nhau, hãy đánh dấu và nhớ vị trí của chúng.

4. Kiểm tra, phân loại đơn khai thuế và hóa đơn

Nếu cửa hàng đã khai đơn hoàn thuế hộ bạn, họ sẽ đưa cho bạn tờ đơn khổ A4 kèm theo hóa đơn liệt kê các món hàng đã mua tại cửa hàng và một chiếc phong bì. Hãy để ý và phân loại các tờ đơn ở các cửa hàng theo tên công ty dịch vụ hoàn thuế như Global Blue, Premier… Bạn cũng nên đánh dấu phía sau vị trí của món đồ trong vali của bạn để bạn có thể lấy ra nhanh chóng khi được nhân viên hải quan sân bay yêu cầu.

5. Check-in tại sân bay

Bạn phải ra sân bay thật sớm, có thể là 4 tiếng đồng hồ trước giờ bay để có đủ thời gian xếp hàng. Hầu hết hải quan các nước Châu Âu yêu cầu hành khách phải nộp thẻ lên tàu (Boarding Pass) cùng với hồ sơ khai thuế, vì thế bạn bạn phải làm check-in, lấy chỗ ngồi, cân hành lý xong và….lấy nó xuống rồi mang sang quầy hải quan để kiểm tra. Một số sân bay không yêu cầu bạn check-in trước mà chỉ cần vé máy bay, bạn nên hỏi quầy information ngay khi vào nhà ga

6. Đóng dấu hải quan

Quầy hải quan thường đặt gần ở một góc khó tìm trong khu vực check-in, hãy hỏi một nhân viên sân bay vị trí của nó thay vì tự đi tìm, sẽ mất thời gian. Hãy xếp hàng và kiểm đếm, sắp xếp các tờ khai thật ngăn nắp. Nếu nhân viên hải quan yêu cầu bạn cho xem một món hàng bất kỳ, hãy nhanh chóng lấy nó ra và bạn sẽ được cho qua nhanh chóng. Nếu bạn loay hoay, lúng túng, nhân viên hải quan có thể sẽ từ chối bạn để làm thủ tục cho khách kế tiếp. Bước này rất quan trọng và dễ khiến bạn mọi công sức của bạn thành công cốc. Nếu sắp xếp ngăn nắp bạn sẽ hoàn tất bước này một cách dễ dàng.

7. Nhận lại tiền

Phân chia các đơn khai thuế theo nhóm công ty Dịch Vụ Hoàn Thuế Global Blue hay Premier, và tiếp tục…xếp hàng để nhận lại tiền. Bạn có thể nhận hoàn tiền qua thẻ tín dụng hoặc tiền mặt. Nếu đồng ý hoàn vào thẻ, bạn sẽ nhận lại tiền thuế nhiều hơn tiền mặt. Cần biết là bạn sẽ không nhận lại nguyên vẹn số tiền được hoàn mà phải trừ đi một khoản phí cho Global Blue, Premier, thông thường từ EUR15 đến 8%-10% số tiền được hoàn.

8. Gửi lại hành lý

Bây giờ thì bạn phải quay lại khu vực check-in để cho chiếc vali ký gửi lên băng tải và có thể đi vào khu vực lên máy bay. Trường hợp bạn mang theo món đồ trong hành lý xách tay, bạn cũng có thể làm thủ tục hoàn thuế ở khu vực chờ lên máy bay.

Lưu ý không phải lúc nào hải quan cũng làm thủ tục khai thuế nhanh chóng để bạn kịp chuyến bay, thậm chí có ý kiến cho rằng hải quan cố tình làm chậm để hành khách bỏ hoàn thuế vì sợ nhỡ chuyến. Vì thế bạn hãy nhớ dành đủ thời gian cho chuyện hoàn thuế nhé.

Mua sắm ở Châu Âu, hoàn thuế như thế nào?

Du Lịch Châu Âu Tiết Kiệm

Đi Du Lịch Mỹ Không Khó

Mua sắm ở Châu Âu, hoàn thuế như thế nào?

mua sắm ở châu âu, hoàn thuế như thế nào

Mua sắm ở Châu Âu, hoàn thuế như thế nào?

Châu Âu là một điểm đến giàu tính lịch sử và văn hóa nhưng một trong những động lực khác thu hút du khách đến Châu Âu chính là mua sắm. Mỗi năm hàng triệu khách du lịch đến mua sắm ở Châu Âu và bỏ lại một đống tiền thuế VAT. Không phải vì họ không biết mình được hoàn thuế mà họ từ bỏ vì thủ tục hoàn thuế rối rắm.

Hoàn thuế VAT ở Châu Âu có vẻ như khá rắc rối, đặc biệt đối với những ai đến Châu Âu lần đầu tiên. Nhưng nó không hẵn quá nhiêu khê. Gobalo xin chia sẻ với bạn một số bước để lấy lại tiền thuế mua sắm, mà đôi khi lên đến cả nghìn Euro.

Thuế VAT là gì?

Thuế VAT là thuế…giá trị gia tăng! Tất nhiên rồi. Nhưng thuế này không đánh vào khách du lịch – là những du khách đến du lịch, mua sắm và mang về nước họ để dùng. Vì thế, khi họ rời đi cùng với món hàng đã mua, tại sân bay họ sẽ đượchoàn trả lại tiền thuế, dao động từ 5% đến 20%, tùy quốc gia

Mặt hàng nào được hoàn thuế

Không phải tất cả cái gì bạn mua cũng cũng được hoàn thuế. Thường mặt hàng thực phẩm, bánh kẹo, quà lưu niệm ít khi được hoàn thuế

Mua hàng ở cửa hàng được phép hoàn thuế

Khi mua sắm ở Châu Âu, bạn nên quan sát xem bên ngoài cửa hiệu hay trung tâm mua sắm có treo biển “Tax Refund” hay không? Chỉ có hàng hóa tại những cửa hàng có treo biển này mới được hoàn thuế. Nếu bạn không thấy cửa hiệu có treo biển, tốt nhất bạn nên hỏi nhân viên cửa hàng cho chắc chắn

Hóa đơn bao nhiêu tiền thì được hoàn thuế?

Hóa đơn mua hàng của bạn phải đạt số tiền mua sắm tối thiểu do quốc gia đó qui định thì bạn mới được hoàn thuế. Dù cùng là Châu Âu nhưng các nước thành viên lại qui định mức hóa đơn tối thiểu khác nhau. Ngoài ra bạn cũng phải lưu ý là nếu bạn mua hàng tại nhiều gian hàng khác nhau mà mỗi hóa đơn lại không thấp hơn mức tối thiểu, bạn có thể gộp các hóa đơn đó lại để hoàn thuế, với điều kiện là các gian hàng phải nằm chung trong một outlet, một trung tâm mua sắm cùng tòa nhà, địa chỉ

Kê khai thuế tại điểm mua sắm

Khi đi mua sắm, bạn phải mang theo hộ chiếu, một số cửa hàng còn yêu cầu bạn xuất trình cả visa nữa. Bạn phải ghi tờ khai thuế ngay trong ngày. Quá 24 tiếng đồng hồ cửa hàng sẽ từ chối khai thuế cho bạn.

Kiểm tra lại tờ khai, đánh dấu các món hàng

Trong một chuyến đi dài ngày qua các quốc gia Châu Âu, có thể bạn sẽ “mua vơ mua vét” rất nhiều hàng hóa. Hãy sắp xếp các món hàng đã mua ở một chỗ dễ nhớ, đồng thời đánh dấu trên tờ khai. Khi ra sân bay, nếu nhân viên hải quan yêu cầu bạn cho xem món hàng bất kỳ, bạn sẽ dễ dàng tìm thấy

 

Mức thuế VAT và mức hóa đơn tối thiểu đủ điều kiện hoàn thuế

Quốc GiaThuế suấtGiá trị hóa đơn tối thiểu (ĐV tiền địa phương)
Austria20%€75.01
Belgium21%€50
Bulgaria20%250 BGN
Croatia25%740 HRK
Czech Republic21%2,001 CZK
Denmark25%300 DKK
Estonia20%€38.01
Finland24%€40
France20%€175.01
Germany19%€25
Great Britain20%£30
Greece24%€50
Hungary27%54,001 HUF
Iceland24% (11% đ/v thực phẩm, sách)6,000 ISK
Ireland23%€30
Italy22%€155
Latvia21%€44
Lithuania21%€55
Luxembourg17%€74
Malta18%€100
Netherlands21%€50
Norway25%315 NOK
Poland23%200 PLN
Portugal23%€61.35
Romania19%250 RON
Slovakia20%€100
Slovenia22%€50.01
Spain21%€90.16
Sweden25%200 SEK
Switzerland8%300 CHF
Turkey18%118 TRY

 

Tìm hiểu thêm về hoàn thuế VAT châu Âu và các quốc gia khác

Châu Âu Thu Quyến Rũ Cao Cấp 8N7D 33.900.000 đồng 

Châu Âu Tiết Kiệm 7N6D 28.900.000 đồng

Du Lịch Đức. Đến Munich thưởng thức cà phê và bánh ngọt kiểu Đức

Mời bạn đón xem bài sau về thủ tục hoàn thuế tại các sân bay Châu Âu

Du Lịch Mỹ: Thị trấn Alaska nơi tiền mọc trên cây

Tại Skagway, Alaska, búp vân sam có thể được dùng thay cho tiền mặt

Du Lịch Mỹ: Thị trấn Alaska nơi tiền mọc trên cây

Một năm sau khi chuyển đến Skagway, bang Alaska, Mỹ, John Sasfai bước vào hãng bia Skagway và gọi loại bia vàng búp vân sam, loại bia thương hiệu của hãng.

 

Nhưng thay vì rút ví ra, hướng dẫn viên của công ty du lịch Klondike Tours đặt một bao búp vân sam trên quầy bar để trả tiền.

Sử dụng như tiền tệ

Đó là vì ở thị trấn này, sự dồi dào thứ sản vật mà ông có thể thu lượm được từ những cây gần Công viên Lịch sử Quốc gia Cơn sốt Vàng Klondike được sử dụng như một loại tiền tệ

Ngôi làng này, với dân số thường trực quanh năm chưa tới 1.000 người, nằm ở nơi rất xa xôi – nó cách Juneau khoảng 100 dặm về phía bắc và cách Anchorage 800 dặm về phía đông nam.

Mặc dù những người tìm vàng đã lập ra Skagway trong cơn sốt vàng vào cuối Thế kỷ 19, ngày nay những thỏi của cải được bứt ra từ rừng cây chứ không cần phải đãi hay đào như vàng. Mặc dù búp vân sam – những chiếc búp lá kim mọc ra trên đầu cành cây vân sam – chỉ có thể được dùng thay thế tiền mặt ở hãng bia Skagway, việc trao đổi búp vân sam lấy thực phẩm, củi đốt hay cà phê (vốn được các tàu hàng giao mỗi tuần một lần) không phải là chuyện hiếm.

Vào lúc bảy giờ một buổi sáng thứ Sáu trong tháng Tư, tôi bước lên phà LeConte trong chuyến du hành trên sông kéo dài bảy tiếng đồng hồ ngược dòng Inside Passage (tức ‘đường trong’) từ Juneau đến Skagway.

Các công nhân thời vụ ngồi đầy chiếc phà để báo cáo ca làm việc đầu tiên của họ với các công ty sở tại vào lúc mùa đi chơi bằng thuyền sắp sửa đến.

Một nhóm những người trong độ tuổi 20 và 30 đang chơi bài xì phé trên căn tin trên tàu – trước tiên cược bằng những gói chất tạo ngọt Sweet’N Low và sữa bột, sau đó là tiền thật. Nhưng nếu ai đó cần thêm tiền mặt, tôi nói với họ, luôn luôn có lựa chọn là hái búp vân sam để trao đổi.

“Ồ, tôi đã nghe về truyền thuyết đó,” Kevin Courtain, một thanh niên dong dỏng cao 26 tuổi đến từ bang Oregon và đang trở lại Alaska trong mùa thứ ba để làm hướng dẫn viên du lịch, nói. “Tôi đoán nó cũng không khác lắm so với những gì đã xảy ra ở đây trong quá khứ. Anh có thể đổi vàng của anh để lấy bất cứ thứ gì anh muốn.”

Nguồn sống của người dân

Tập quán buôn bán búp vân sam ở Alaska bắt đầu với bộ tộc Tlingit vốn ướp những chiếc lá kim giàu vitamin C này thành trà rất lâu trước khi các nhà thám hiểm người Anh đặt chân đến.

Nhưng thuyền trưởng James Cook, từng đến Alaska vào cuối thập niên 1770, đã có tiếng là pha chế ra một loại bia vân sam đặc trưng để giúp ngăn ngừa chứng scurvy, tức thiếu hụt vitamin C, ở các thủy thủ của ông.

 

Việc thu hoạch phải được thực hiện trong vòng một hoặc hai tuần lễ vào mùa xuân hàng năm, khi búp vân sam đạt đủ độ mềm. Mặc dù chúng có công dụng tốt khi được dùng trong đồ uống, gia vị hay nước sốt, nhưng tính chất kháng khuẩn của chúng cũng khiến chúng được sử dụng rộng rãi trong kem thoa tay, thuốc xoa hay dầu bôi vết cắn của côn trùng.

Khi lên bờ ở Skagway vào buổi chiều đó, tôi tìm đường đến Nhà Củ hành Đỏ, nơi từng là nhà thổ trong thời Sốt Vàng, cung cấp ‘tình cảm mặc cả’ cho các thợ đào vàng với giá 5 đô la (tiền công một tuần).

Ngày nay, nó là nơi ăn nhậu được nhiều người lui tới, và vào chiều hôm đó ở đó sẽ diễn ra phiên chợ Garden City Market để cho các doanh nhân địa phương bày bán sản phẩm của họ.

Ngay lúc đó tôi đã gặp Annemarie Hasskamp, chủ sở hữu Glacial Naturals, công ty sản xuất các sản phẩm mỹ nghệ như nến, xà bông và dầu từ cây cối khai thác tại chỗ. Tại gian hàng của bà, bà đã đưa cho tôi xem sản phẩm dầu và gia vị nấu ăn từ búp vân sam.

Bởi vì không có nền kinh tế nông nghiệp để mua bán ở Alaska, việc thu hoạch búp vân sam là cách tốt nhất mà người dân ở đây có thể tận dụng thiên nhiên để kiếm lợi nhuận, Hasskamp nói với tôi.

Suốt thời gian cao điểm vào mùa hè, Skagway chào đón khoảng 10.000 khách du lịch đến bằng tàu mỗi ngày – họ đến một phần là để thưởng thức các sản phẩm búp vân sam đa dạng chẳng hạn như loại Bia vàng thương hiệu và kem búp vân sam.

“Búp vân sam là tiền bạc đối với tôi,” Hasskamp nói. “Chỉ riêng việc tôi có thể đi ra ngoài, lấy được thứ miễn phí, mà lại là thứ có thể thu hoạch lâu dài và là thứ tôi quan tâm, rồi tôi có thể biến nó thành một món hàng thực phẩm có giá trị gia tăng – những thứ đó đã nâng cao giá trị tiền bạc của búp vân sam đối với tôi.”

Trào lưu trao đổi vân sam

Săn tìm búp vân sam phải mất thời gian và công sức, nhưng một lần Hasskamp có thể kiếm được cũng kha khá từ cây vân sam. Bà giải thích sự ưa chuộng các sản phẩm búp vân sam là do phong trào tiêu thụ hữu cơ, nhu cầu muốn có sản vật bản địa và sự hấp dẫn đi kèm của các sản vật lấy từ thiên nhiên hoang dã ở Skagway.

Việc tích trữ búp vân sam có thể cho bạn một lá bài mặc cả hấp dẫn vào những thời điểm khan hiếm, nhất là mùa đông.

“Một số người nói, ‘Này, tôi có thêm một túi búp vân sam nữa trong tủ đông, bà có muốn lấy không,” Hasskamp nói. “Và ở đây, anh không thể cho đi cái gì đó mà không được đáp trả lại.”

 

Gần Hasskamp, bà Emily Grace Willis, chủ tiệm Maiden Alaska Herbals, kinh doanh mặt hàng dầu xoa tay vân sam và mật ong vân sam – mà khởi thủy bà lập ra để chữa bệnh đau cổ cho các con của bà.

“Đối với tôi, sự tương tác giữa cây cối và con người mang tính tâm linh một chút,” bà nói. “Nhưng nếu anh thu lượm thứ gì đó trong hoang dã mà không phải là tài sản của anh, thì khi đó nó giống như là tiền mọc trên cây vậy.”

Willis bán các sản phẩm của bà tại các cửa hàng địa phương như Jewell Garden và You Say Tomato, nhưng bà không nhất thiết phải sẵn lòng trao đổi những búp vân sam còn sót lại của mình vốn rất được thèm muốn như người khác. “Tôi sẽ nói là: ‘Không đời nào tôi đổi đâu, phải mất nhiều thời gian mới thu hoạch được nhiêu đó’,” bà nói.

Bà Mindy Miller, một cư dân sống cả đời ở Skagway có gia đình sở hữu Klothes Rush, một tiệm bán hàng lưu niệm ở trung tâm, cho biết trong vòng vài năm qua, trào lưu búp vân sam đã cất cánh.

Và trong nhóm Trao đổi Skagway trên Facebook, vốn là thị trường chính của thị trấn cho dân địa phương trao đổi hàng và rao bán tất cả các mặt hàng, bà đã chứng kiến những người tìm cách trao đổi búp vân sam.

Gắn chặt văn hóa bản địa

“Tôi nói: ‘Cái gì lấy ở đâu?'” bà Miner nhớ lại và cho biết bà đã mơ về thu lượm búp vân sam trong sân vườn nhà. “Đôi lúc tôi nói đùa với ông xã rằng chúng ta nên ra lùng sục trong mảnh đất rộng một mẫu của gia đình để xem có cây vân sam nào không. Tôi không có thời gian rảnh, nhưng chúng ta có thể tận dụng chỗ này để tìm.”

Vào đêm đó, trong màn trình diễn của ban nhạc reggae địa phương ở Nhà Củ hành Đỏ, tôi hỏi thăm ông Orion Hanson, một ủy viên hội đồng dân cử ở Skagway. Chỉ mới tuần trước, ông đã đổi gỗ lấy 10 con cá hồi đỏ tươi sống từ một ngư dân, và ông nói rằng loại hình trao đổi như vậy và nền kinh tế búp vân sam chính là một đặc điểm gắn chặt với nền văn hóa địa phương ở đây.

“Skagway là do những người đào vàng sáng lập với sự thôi thúc tinh thần doanh nghiệp và họ đã ở lại thung lũng hẹp này do tinh thần phóng khoáng, tinh thần như anh em một nhà ở đây,” Hanson cho biết. “Mối quan hệ cộng đồng đó ngày nay vẫn mạnh mẽ.”

 

Khi tôi bước vào nhà hàng và cơ sở ủ bia mới rộng 18.050 feet vuông của hãng bia Skagway vào ngày hôm sau, thợ cả ủ bia Trevor Clifford đang thí nghiệm một loại bia nhẹ búp vân sam mới cho một lễ hội và tranh tài bia dự định sẽ diễn ra vào đợt cuối tuần cuối cùng của tháng Năm ở thị trấn Haines gần đó.

Vốn từng là thợ ủ bia tại gia, ông Clifford người gốc Minnesota đã từ bỏ một công việc ổn định về bảo trì thiết bị để chuyển đến Skagway vào năm 2007 khi ông được Mike Healy, chủ sở hữu của hãng bia Skagway, tuyển vào.

Mùa xuân năm đó, Clifford, Healy và nhóm của họ đi vào rừng để săn tìm búp vân sam Sitka, vân sam đem và các giống lai để pha chế ra loại bia vàng búp vân sam đầu tiên của họ mà Clifford mô tả là ngọt và có vị chanh với sự thoang thoảng vị việt quất và bạc hà.

Tuy nhiên, họ cần được giúp đỡ thu hoạch. Búp vân sam luôn là một sản vật chính của địa phương và hãng bia bắt đầu chấp nhận chúng như là một phương thức thanh toán.

Từ bia sang tiền

Cho đến năm 2016, tỷ giá trao đổi một cân Anh (453g) búp vân sam tại hãng bia là 4 đô la, hay một pint bia (568ml).

Sau khi nghiên cứu luật rượu bia của tiểu bang, Healy quyết định rằng hãng không thể lấy bia để trả tiền công một cách hợp pháp được, do đó vào năm 2017, họ chuyển sang chế độ trả tiền mặt lấy búp vân sam và tăng mức giá lên là 5 đô la một cân Anh. Tuy nhiên, đa số đều tiêu số tiền đó để mua bia trực tiếp, Clifford nói, và cơ sở ủ bia mới được mở rộng sẽ giúp hãng đáp ứng nhu cầu gia tăng về loại bia vàng búp vân sam.

Gom búp vân sam đã trở thành một cách xây dựng cộng đồng, giúp tiếp sức cho những người làm công thời vụ vốn thường cháy túi khi đến nơi sau khi đã tiêu hết tiền cho hành trình đến Skagway, Clifford nói.

“Họ chỉ mới bắt đầu nhận được khoản lương đầu tiên khi khi búp vân sam bắt đầu mọc ra nhưng số tiền đã được chia ra trang trải tiền nhà, tiền đồ dùng và trả nợ thẻ tín dụng tích lũy suốt dọc đường đến đây. Do đó, mọi người rất hào hứng thu được tiền từ những cây vân sam,” Clifford nói.

 

Mỗi mùa, các nhân viên của hãng bia thu hoạch khoảng 200 cân Anh, còn người dân địa phương thu hoạch thêm 200 cân của riêng họ nữa. Ai cũng có thể tham gia, nhưng điều quan trọng là phải lưu ý rằng búp vân sam hái ở ở Công viên Lịch sử Quốc gia Sốt Vàng Klondike chỉ được dùng cho mục đích cá nhân.

Ở một dải đất trơ trọi phân cách đất giữa của Công ty Quản lý Công viên Quốc gia và đất của Skagway là mọi người có thể hái búp vân sam cho mục đích thương mại, chẳng hạn như bán chúng cho hãng bia.

Giữ gìn truyền thống

Tất nhiên là tôi muốn tự mình trải nghiệm thực tế. Cho nên tôi chỉnh lại vành mũ bắt chước kiểu mũ Stetson vừa mua rồi lái xe 25 phhút tới phần đầu Đường mòn Chilkoot của Công viên Lịch sử Quốc gia Sốt Vàng Klondike, đi tiếp tới vùng đất Skagway đầy cây cối.

Họ nói rằng búp vân sam có màu xanh huỳnh quang như màu Bắc Cực Quang, nhưng sau hai giờ đồng hồ tôi không tìm thấy bất kỳ thứ gì như thế.

Cuối cùng, tôi chấp nhận rằng có lẽ khi đó vẫn là quá sớm, chưa vào mùa, và đành tiếc nuối quay về uống bia tại nhà máy ủ bia.

Tôi trả tiền mặt để mua bia, và làm một hơi thật lớn. Bia có vị chanh, vị cam, và tôi cảm giác như mình đang trong dịp Giáng Sinh.

Tôi sắp phải bắt chuyến phà để rời khỏi thị trấn.

Trên đường đi đến bến phà, tôi tình cờ gặp Si Dennis, một bô lão 71 tuổi thuộc tộc Tlingit sống ở Skagway cả đời và làm việc cho Cơ quan Quản lý Công viên Quốc gia được hơn 35 năm. Ông lão nói với tôi rằng khi còn nhỏ ông từng thu hoạch búp vân sam với ông bà mình.

“Skagway giờ đây khác hơn rất nhiều so với khi tôi lớn lên,” ông nói. “Khi tôi lớn lên, khu rừng là nơi tôi tìm thấy tất cả thực phẩm.”

Đối với những ai muốn săn tìm búp vân sam thì kiên nhẫn chính là điều cốt yếu, Dennis nói.

Đôi khi phải mất hàng giờ ở trong rừng để thu hoạch được khối lượng lớn. Đi hái vân sam cũng phải có chiến lược: họ không thể hái những búp chưa đủ chín hoặc những búp đã quá chín và đã bị mất nồng độ đường phù hợp. Họ cũng chú ý để đừng hái quá nhiều búp từ bất cứ một cây nào.

Dennis nói thêm rằng điều quan trọng là phải nhận ra rằng hệ thống búp vân sam, vốn là một phần không thể tách rời với nền văn hóa ở đây, cũng là một truyền thống quan trọng cần phải gìn giữ và truyền lại thế hệ sau.

“Anh cần phải tôn trọng tự nhiên và quyền năng của búp vân sam,” ông nói. “Bà tôi và ông tôi nuôi tôi khôn lớn với niềm tin rằng nếu anh phá hoại đất đai thì anh sẽ phá hoại đất đai của các thế hệ kế tiếp.”

8 Thứ Nhất Định Phải Làm Khi Đến Thiên Đường Bali

7 Thành Phố Phục Hưng Lộng Lẫy Nhất Nước Ý

Hong Kong và Symphony of Lights – Bản giao hưởng ánh sáng ai cũng muốn xem một lần

Đi Du Lịch Mỹ Không Khó

50 Nơi Kỳ Lạ Nhất Thế Giới

 

Barrack Obama: ‘Hãy đi để biết mình đứng ở đâu trên thế giới”

Trong tháng Tư, tại hội nghị thượng đỉnh toàn cầu Hội đồng Du lịch và Lữ hành Toàn cầu, cựu tổng thống Mỹ Barrack Obama đã trò chuyện với BBC Travel về thói quen và lợi ích của việc đi du lịch

 

Trong những nhận xét về nhiều vấn đề của ông, người được trao Giải Nobel Hoà bình đã nói với CEO của tập đoàn khách sạn Hilton, Chris Nassetta về việc đi lại nhiều giúp ích cho mỗi chúng ta khám phá xung quanh và thế giới như thế nào, và về tầm quan trọng của việc trân trọng những khác biệt giữa các nền văn hoá phong phú

Những nhận xét của ông Obama là lời nhắc nhở hùng hồn rằng những chuyến đi trong cuộc đời tạo nên những mối liên hệ, tạo cảm hứng cho sự thay đổi, và xây dựng lòng cảm thông.

Trải nghiệm đáng nhớ nhất của ông về những chuyến đi ông từng có?

Tôi đi khá nhiều, nên thật khó để chọn một. Tôi nghĩ sẽ hợp lý khi nói, với tôi, việc đi cùng các con là điều đáng nhớ nhất. Rất đặc biệt khi ngắm nhìn một nơi, trải nghiệm một nền văn hoá khác, được tiếp xúc với những ý tưởng mới. Những chuyến đi khiến ta trưởng thành thêm. Nhưng, là một người cha, khi nhìn thấy những cảm xúc đó trong mắt con mình thì còn đặc biệt hơn bất kỳ điều gì khác.

Cho nên tôi sẽ chọn những chuyến đi đáng nhớ nhất mà tôi từng có là những lần tôi đi với các con gái. Một số chuyến vô cùng ấn tượng, như khi chúng tôi đi dọc bên trong Điện Kremlin hồi tôi là tổng thống còn Sasha lúc ấy mới bảy tuổi. Nó mặc cái áo choàng dài, trông giống như điệp viên quốc tế vậy.

Đó là một chuyến đi tuyệt vời, chúng tôi đến Nga rồi đi tiếp tới Ý. Tôi tới đó dự họp G20, bọn trẻ tới Rome, tới được Vatican, gặp Đức Giáo hoàng. Sau đó chúng tôi đi Ghana, nơi đã có màn nhảy múa trên nền đất trải nhựa đường.

Được chứng kiến một đứa trẻ 10 tuổi và một đứa 7 tuổi trải nghiệm khám phá thế giới ở mức độ có thể coi là lần đầu tiên, quả là điều mà tôi sẽ luôn nhớ.

Bây giờ, khi chúng đã 20 tuổi và 17 tuổi, việc cùng chúng có các chuyến đi vẫn luôn là điều thú vị.

Cũng có thể nói là việc đi với các con vào lúc này thậm chí còn quý giá hơn, bởi một cháu nhà tôi đã ra ở riêng, cho nên nếu có thể thì quý vị nên khuyến khích chúng có với cha mẹ một chuyến đi dễ thương, để chúng có thể dành thời gian ở cùng cha mẹ, điều mà chúng rất khó có thời gian để làm.

Cũng có điều độc đáo khi bạn phiêu lãng thời ngày trẻ. Đệ nhất phu nhân của Kenya đang có mặt tại đây. Thật tuyệt vời khi được gặp bà ấy. Có lẽ một số người trong quý vị đã biết, cha tôi là người Kenya, nhưng tôi không biết nhiều lắm về cha mình.

Những chuyến đi thời trai trẻ

Tôi đã gặp ông ấy một lần, nhưng về cơ bản thì tôi được nuôi dưỡng ở Mỹ. Chuyến đi đầu tiên của tôi tới Kenya là hồi tôi khoảng 25 tuổi. Tôi tốt nghiệp đại học, đã đi làm và khi ấy cha tôi qua đời. Tôi muốn hiểu ông ấy hơn, muốn hiểu rõ hơn về vùng đất của ông ấy. Cho nên tôi đã tới đó một tháng.

Nhưng đầu tiên, tôi đi châu Âu, trước đó tôi chưa từng tới châu Âu bao giờ. Đó là một chuyến đi đáng nhớ bởi nó là một phần quá trình tự khám phá của tôi. Tôi đi một mình. Tại châu Âu, tôi đã ở trong các nhà trọ, mua bánh mỳ gậy và pho-ma ăn hàng ngày. Thỉnh thoảng có uống chút rượu vang nữa.

Tôi vẫn nhớ lần bắt xe buýt đi từ Madrid tới Barcelona qua đêm. Tôi nói tiếng Tây Ban Nha không tốt lắm, chỉ có thể giao tiếp chút ít. Tôi kết bạn với một người cùng đi trên chuyến xe đó, mà người này lại không nói được tiếng Anh. Tôi chia cho anh ấy một ít bánh mỳ, còn anh ấy mời tôi rượu vang. Khi tới Barcelona vừa lúc trời sáng, tôi nhớ là tôi đã đi bộ tới Ramblas, tới thị trấn, rồi mặt trời mọc.

Đó là những chuyến đi đáng nhớ, bởi nó là một phần của tôi, một chàng trai trẻ khi đó đang tìm cách khám phá xem chỗ của mình là ở đâu trên thế giới này.

Tôi đi Kenya, ở đó một tháng. Tôi tới một safari, gặp gỡ các thành viên gia đình mà tôi trước đó chưa từng gặp, thật là một điều đặc biệt.

Kỷ nguyên của công nghệ và thông tin

Với quá nhiều thông tin và một vòng tin tức suốt 24 giờ mỗi ngày, ông có lời khuyên khôn ngoan nào trong việc làm sao để lọc bỏ bớt những ồn ào và xác định được những gì là điều quan trọng?

Chúng ta đang trải qua những thay đổi chỉ trong một thập niên vừa rồi với tốc độ mà trước đây có lẽ phải mất đến hàng thế hệ mới thấy. Kỷ nguyên thông tin, toàn cầu hoá và những tiến bộ công nghệ đã kết gắn thế giới lại với nhau theo những cách thức mà thời tôi mới lớn chưa hề có.

Thực tế là tôi có thể bay từ Washington tới đây chỉ trong vài giờ đồng hồ, và ngay khi hạ cánh tôi đột nhiên đã có thể tiếp cận đầy đủ với mọi người, mọi thứ trên toàn thế giới thông qua cái thiết bị nhỏ bé này [điện thoại di động]. Đó là một cơ hội vô cùng đặc biệt, nhưng nó cũng đang tạo ra những thách thức mới.

Tôi nghĩ rằng ngay lúc này, điều mà chúng ta đang chứng kiến nhiều nhất là mức độ gián đoạn gây ra từ công nghệ, toàn cầu hoá, từ việc liên tục truyền tải thông tin. Chúng khiến cho mọi người cảm thấy không yên tâm, không chắc chắn về thế giới xung quanh.

Có một số thứ rất rõ ràng: những thay đổi về kinh tế, đặc biệt là ở các nền kinh tế phát triển, đồng nghĩa với việc thậm chí ở các nước có thu nhập trung bình, những người trước đây cảm thấy khá thoải mái, lúc nào cũng có công ăn việc làm, có hưu bổng, có chế độ trợ cấp xã hội, nay đột nhiên nhận ra rằng họ phải làm mọi thứ thật nhanh, thật vội vã mới đủ để tồn tại. Và họ thấy lo lắng cho tương lai con cái mình.

Có một số điểm liên quan tới vấn đề bản sắc và văn hoá.

Cho dù đó là Brexit ở Anh hay những biến động chính trị ở Mỹ, hay sự trỗi dậy của chủ nghĩa dân tuý ở châu Âu lục địa, toàn bộ những thứ đó không chỉ là phản ứng trước các thay đổi kinh tế, mà còn là phản ứng trước cảm xúc của con người khi mà vị thế của họ bị bào mòn, cảm giác của họ đối với việc mà họ cho là đất nước họ bị xem thường. Và họ muốn hoặc là có pháp luật tôn nghiêm thực sự, hoặc là có luật pháp ngầm nào đó để bảo tồn những gì mà họ nghĩ là họ đã từng có.

Việc đi lại nhiều cũng nhắc nhở chúng ta về những gì chúng ta chia sẻ và về việc chúng ta đã trở thành kiểu người như thế nào – khả năng để chúng ta nhận ra chính mình trong người khác.

Chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, chủ nghĩa tự nhiên, tinh thần bài ngoại, tâm lý bài người nhập cư – đó là những quan điểm nguy hiểm.

Xét tới cội gốc bản thân và tới việc tôi được nuôi dạy ra sao, thì tôi là người đặt niềm tin vào việc đưa con người xích lại gần nhau thay vì chia rẽ, phân biệt thành ‘chúng tôi’ và ‘bọn họ’.

Nhưng tôi nghĩ một cách khách quan là nếu xét về bản chất của thông tin, du hành, công nghệ, chuỗi cung ứng toàn cầu, tôi cũng có thể nói rằng nếu chúng ta cố tìm cách tái xác lập những đường biên giới ‘cứng’, vốn rất khó vạch ra một cách cứng nhắc vào thời điểm mà công nghệ và thông tin đã trở nên phi biên giới, thì chúng ta không chỉ sẽ thất bại, mà tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ còn phải chứng kiến những cuộc xung đột lớn hơn, các cuộc đụng độ dữ dội hơn giữa con người với con người.

Đó là khuynh hướng lớn nhất mà tôi cảm thấy quan ngại, bởi nó không chỉ nằm trong một quốc gia cụ thể nào, mà đang là hiện tượng toàn cầu.

Hiển nhiên là một trong những lợi ích của ngành du lịch lữ hành là nó nhắc nhở mọi người về cả sự vô giá của sự đa dạng mà chúng ta có trên hành tinh nay, lẫn những khác biệt mà chúng ta có, bởi đó là điều đã khiến cho đồ ăn ở Seville khác với đồ ăn ở Bangkok – mà ở cả hai đều rất ngon.

Việc đi lại cũng nhắc nhở chúng ta về những gì chúng ta chia sẻ với nhau và về kiểu người mà chúng ta đã trở thành – là khả năng khiến chúng ta có thể nhận ra chính mình trong những người khác.

Nếu như bạn lang thang qua vài ngôi làng nhỏ ở Kenya và thấy người mẹ cùng đứa con nhỏ chơi đùa, cười vang, thì cảnh đó sẽ không khác gì so với hai mẹ con ai đó vui đùa ở Virginia hay Hawaii.

‘Vấn đề môi trường ảnh hưởng tới tình trạng di dân và kinh tế toàn cầu’

Bên cạnh sự bất ổn chính trị, tôi cũng lo lắng về sự bất ổn đối với môi trường.

Tình trạng thay đổi khí hậu là việc không phải sẽ biến mất trong tương lai. Nó được chứng minh là đang xảy ra vào ngay lúc này, và chúng ta đang nhìn thấy những tác động của nó. Một số nơi thuộc loại đẹp nhất thế giới, những nơi mà chúng ta muốn đến thăm nhất, giành thời gian nhiều nhất để tới đó cùng con cái, cháu chắt chúng ta, đang có nguy cơ bị tàn phá bởi những thay đổi đó.

Một số phần huy hoàng, rực rỡ nhất của nền văn minh chúng ta, những công trình được xây dựng dọc theo các đường bờ biển, sẽ không tồn tại được nếu như biển ăn vào đất liền chỉ thêm bốn bộ (1,2m) nữa. Thời tiết khắc nghiệt có thể sẽ khiến một số nơi trên Trái Đất này nên không thể sống được, hoặc không thể tới thăm được nếu chúng ta cứ để cho tình trạng thay đổi khí hậu xảy ra với tốc độ hiện nay.

Và đây chính là điểm tập trung của hai vấn đề mà tôi vừa nhắc tới, thay đổi khí hậu sẽ góp phần tạo ra những hình thức di dân, những nhóm người tỵ nạn, những trận hạn hán, nạn đói – tất cả những điều đó sẽ có tác động tới con người, khiến cho có những nhóm người phải tìm cách sinh tồn.

Quý vị không thể xây tường ngăn cản họ được. Không thể làm điều đó trong thời gian dài hạn.

Cho nên chúng ta cần phải quan tâm lo ngại tới vấn đề thay đổi khí hậu, thậm chí ngay cả khi chúng ta nghĩ rằng mình đang sống ở một nước phát triển, có khả năng thích nghi và kiểm soát tình hình. Bởi đang có những khu vực rộng lớn trên thế giới, nơi có hàng trăm triệu người, hay tới hàng tỷ người đang không thể kiểm soát được tình hình. Điều đó sẽ làm thay đổi căn bản nền kinh tế toàn cầu.

Tin tốt lành là có những thứ chúng ta có thể làm được để tạo nên sự thay đổi. Tin xấu là ngay vào lúc này, nền chính trị của chúng ta không được thiết kế để xử lý những chuyện đó ở mức nhanh chóng cần thiết.

Chúng ta sẽ đi về hướng nào? Toàn cầu hoá là điều gần như không thể chặn nổi, vậy làm thế nào để vấn đề tự giải quyết?

Tin tốt là những thế hệ kế tiếp chúng ta sẽ tinh tế hơn, sẽ cởi mở với thế giới hơn, thích ứng với đời sống đô thị nhiều hơn, sẽ biết ơn các nền văn hoá khác nhiều hơn so với lớp người cao tuổi.

Khi tôi nhìn vào Malia và Sasha, tôi thấy một phần là bởi chúng có thể tiêu hoá hết cả thế giới ngày nay trên thiết bị nhỏ này [điện thoại di động], cho nên chúng không sợ sự khác biệt, chúng không sợ sự thay đổi, chúng không sợ những thứ bất thường, không quen thuộc với chúng. Đó là thế giới mà chúng đã lớn lên trong đó.

Và hậu quả của nền chính trị quay về quá khứ và xây dựng rào chắn, theo tôi, là một nền chính trị sẽ không hấp dẫn được giới trẻ ở trong nước Mỹ – Đó là một nền chính trị mà họ căn bản là sẽ khước từ.

Có sự tương quan khá mạnh mẽ tại Mỹ giữa những thái độ tiến bộ (về các nền văn hoá, sắc tộc, các khuynh hướng tình dục khác) và độ tuổi.

Tin tốt lành là dân số lớn lên sau thế hệ chúng ta – mà chúng ta tự gọi mình là sự kết thúc của thời Bùng nổ Trẻ em… nhóm đã giúp củng cố cho niềm tin tại Mỹ về dân quyền, quyền của phụ nữ, và rất nhiều các giá trị khác – những người trẻ lớn lên sau chúng ta cảm nhận được những điều đó thậm chí còn mạnh mẽ hơn chúng ta. Họ đã lớn lên cùng với các giá trị đó. Họ coi đó là chuyện đương nhiên.

Tôi cho rằng tin xấu là những người lớn tuổi không thích [chuyển giao quyền lực]. Các cơ quan quyền lực mà chúng ta đã xây dựng thì không được trang bị khả năng phản hồi trước những đòi hỏi mà giới trẻ đưa ra trong việc xử lý những vấn đề như thay đổi khí hậu hay việc có thái độ cởi mở hơn đối với những người trông khác với mình, hay có niềm tin tôn giáo khác với mình.

Những người lớn tuổi có khuynh hướng đi bỏ phiếu cao hơn so với người trẻ. Do vậy, một vấn đề then chốt là cần phải làm thế nào để khuyến khích người trẻ tích cực kết nối, tham gia mạnh mẽ hơn vào việc tái xây dựng các cơ quan nắm giữ trách nhiệm phản hồi nhu cầu của giới trẻ [và] đảm bảo rằng những quan ngại của giới trẻ phải được trình bày.

Truyền thông trong thời hiện đại

Tuy nhiên, điều cuối cùng mà tôi quan ngại là cách thức truyền thông của chúng ta đang hoạt động, nó gây khó cho chúng ta trong việc tạo ra những nền dân chủ hoạt động tốt.

Như tôi từng nói, hồi tôi mới lớn thì chỉ có ba đài truyền hình. Các kênh truyền thông này ít nhiều gì đều nói những điều giống nhau. Và có những tờ báo lớn, nhưng họ đều có chung một tiêu chuẩn biên tập và làm báo.

Hậu quả là cho dù bạn là người bảo thủ hay người tự do, bất kể khuynh hướng chính trị của bạn là gì, thì bạn về căn bản đều nhận được một bộ những tin tức, thông tin như nhau.

Bạn có một quan điểm toàn cầu căn bản chung, cho nên khi bạn có sự bất đồng đối với các vấn đề hay chính sách nào đó, thì đó là lúc bạn tranh luận về việc cần phải làm gì đối với tình huống đó, chứ bạn không tranh luận về những thông tin thực tế.

Ngày nay, truyền thông thật sự đang bị tan vỡ thành từng mảnh, và internet, theo định nghĩa của từ này, cung cấp những thông tin phù hợp với những định kiến có sẵn trong con người chúng ta. Và điều đó khiến cho việc đạt được cái nhìn chung và khả năng xây dựng kết cấu vững chắc trở nên khó khăn hơn.

Điều đó đúng ở mức độ nào đó tại bất kỳ quốc gia nào, và đương nhiên đúng trên internet.

Do vậy, khi quý vị gộp truyền thông xã hội vào để theo dõi thì thực tế là về căn bản, quý vị có thể phải dành toàn bộ thời gian chỉ để thu thập thông tin từ những người đã đồng ý với mình, và các thông tin đó càng củng cố thêm những thiên kiến của quý vị, cách nhìn rất hạn hẹp về thế giới, đó là điều rất nguy hiểm.

Có lẽ có những người trong các quý vị đây đã biết rằng có những quốc gia như Myanmar, nơi mà thông qua Facebook, đã tiến hành thanh trừng sắc tộc đối với người Rohingya; họ đang nuôi dưỡng lòng thù hận với một nhóm người cụ thể, và không nhận được bất kỳ thông tin nào từ thế giới bên ngoài nói cho họ biết rằng: “Bạn đang không hiểu được rằng những người đó không hề tạo ra mối đe doạ gì đối với bạn.”

Cho nên, tôi nghĩ rằng một trong những thứ mà chúng tôi phải đấu tranh là: làm sao để chúng ta cổ vũ cho việc du hành và có đầu óc cởi mở trong giới tinh hoa, mà còn khuyến khích những con người bình thường là hãy nắm lấy cơ hội để trải nghiệm những nền văn hoá khác, lắng nghe và giao lưu với những người không phải lúc nào cũng đồng ý hết với mình về mọi vấn đề.

(Theo BBC Travel)

Du lịch Phần Lan-Dùng bữa ở nhà hàng bé nhất thế giới

10 Chỗ đẹp ở California nhiều người chưa biết

Ý NGHĨA CỦA HOA ANH ĐÀO TRONG VĂN HÓA NHẬT BẢN

Cách di chuyển quanh Singapore với chi phí tiết kiệm nhất

Call Now Button